Nghe tôi kể này

waybackintolove:

Chúng ta hãy chia sẻ sự hiểu biết với từng bạn đồng hành, hãy tìm những nét đẹp nhất trong người của họ. Chúng ta nên nhớ rằng, họ có thể trao đổi với chúng ta từng khoảnh khắc của cuộc hành trình và chúng ta có lẽ sẽ phải thông cảm vì chắc chắn sẽ có một ai đó thông cảm với ta.

Kết cuộc bí mật là chúng ta sẽ không bao giờ biết được rằng, chúng ta sẽ xuống tàu ở ga nào, cả những người đồng hành với chúng ta và ngay cả người ngồi cạnh bên ta ! Tôi tự hỏi, khi rời ghế xuống tàu tôi có cảm giác luyến tiếc hay không? Tôi tin là có… Từ biệt những người bạn mà tôi đã cùng đi với họ thật đau lòng ! để tôi  lại một mình trên những con đường thật buồn bã… Tuy nhiên tôi vẫn giữ mãi niềm tin, rằng sẽ có lần khi đến ga chính và tôi sẽ thấy họ đi đến cùng với hành trang của mình như thế nào, cái mà họ không có khi lên tàu !

  1. hoangthienan7 reblogged this from waybackintolove
  2. waybackintolove posted this
Short URL for this post: http://tmblr.co/ZVRDYyDQ2_8
blog comments powered by Disqus